Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Hệ thống vũ khí hạ gục “con trời”: Tính năng của tên lửa hiện đại

Trong những năm gần đây, theo các chương trình GЕМ, GЕМ+, GЕМ-Т và GЕМ-С, các tên lửa РАС-2 đã có được hiệu quả cao hơn chống tên lửa đường đạn chiến thuật.
    Theo tờ vũ khí quân sự  Các tên lửa series GEM được trang bị phần chiến đấu phá-mảnh cải tiến và ngòi nổ vô tuyến có khả năng tái lập trình trong khi bay.
    pac2-1
    Phóng loạt tên lửa của hệ thống PAC-2. 



    Đồng thời, tên lửa РАС-3 của Lockheed Martin đang được sản xuất với tiến độ 15-20 quả/tháng. РАС-3 có các đặc điểm là sử dụng đầu tự dẫn radar chủ động và có tấm bắn không lớn - đến 15-20 km đối với mục tiêu đường đạn và 40-60 km đối với mục tiêu khí động. Mặt khác, để tối ưu hóa khả năng của Patriot và giảm tối đa chi phí hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu, đại đội РАС-3 còn được biên chế các tên lửa kiểu cũ hơn (РАС-2).
    Hiện nay, Lockheed Martin đang thực hiện hợp đồng trị giá 774 triệu USD sản xuất 172 tên lửa РАС-3, hiện đại hóa 42 bệ phóng, chế tạo phụ tùng... Tháng 7/2003, Lockheed Martin đã bắt đầu thực hiện chương trình РАС-3 MSE nhằm hoàn thiện tên lửa РАС-3, trong đó có việc tăng gấp 1,5 lần kích thước khu vực sát thương của chúng, cũng như thích ứng cho sử dụng trong thành phần các hệ thống phòng không khác, kể cả các hệ thống trên hạm tàu.
    heo cơ quan vu khi Viet Nam cho biết :  Để làm việc đó, người ta dự kiến trang bị cho РАС-3 MSE động cơ hành trình mới 2 lần khởi động có đường kính 292 mm của hãng Aerojet, lắp đặt hệ thống liên lạc 2 chiều giữa tên lửa với đài điều khiển hệ thống Patriot và thực hiện một số công việc khác. MSE lần đầu tiên được thử nghiệm ngày 21/5/2008. Tháng 1/2008, Lockheed Martin ngoài hợp đồng trị giá 260 triệu USD để phát triển РАС-3 MSE đã nhận được thêm hợp đồng 66 triệu USD để nghiên cứu khả năng sử dụng tên lửa này làm phương tiện hỏa lực chủ yếu của hệ thống МЕАDS.
    Hệ thống này được phát triển để thay thế hệ thống tên lửa phòng không tầm trung cổ điển Improved Hawk đang có trong trang bị của 20 quốc gia. Chương trình này được công-xooc-xiom MEADS Int (gồm Lockheed Martin của Mỹ, МBDA của Italia, EADS/LFK của Đức) tiến hành đã hơn 10 năm, do Mỹ, Đức và Italia tài trợ với tỷ lệ tương ứng là 58:25:17. Dự định bắt đầu sản xuất loạt МЕАDS vào năm 2011.
    Họ hệ thống tên lửa phòng không SAMP/Т của công-xooc-xiom Pháp-Italia là Eurosam sử dụng tên lửa phòng không có điều khiển 2 tầng Aster cũng có tiềm năng chống tên lửa khá lớn. Cho đến năm 2014, dự kiến sản xuất cho Pháp và Italia 18 hệ thống SAMP/Т, cũng như sản xuất các biến thể tên lửa Aster để trang bị cho các tàu sân bay của Pháp và Italia, cũng như cho hệ thống phòng không hạm tàu РААМS trang bị trên các tàu frigate Pháp-Italia Horizon/Orizzonte và tàu khu trục Type 45 (biến thể Sea Viper) của Anh. Trong những năm tới, dự kiến sản xuất cho các tàu này đến 300 bệ phóng thẳng đứng Sylver có thể dùng để phóng tên lửa phòng không có điều khiển và các loại tên lửa có điều khiển khác giống như bệ phóng VLS-41 của Mỹ.
    5-khinh-ham-co-nang-luc-phong-khong-tot-nhat-dong-nam-a
    Tên lửa phòng không tầm trung RIM-162 ESSM. 
    Các hãng sản xuất tên lửa phòng không Israel cũng đang ngày càng lên tiếng mạnh mẽ hơn mà thành tựu đáng kể nhất của họ là hệ thống Arrow có khả năng đồng thời đánh chặn đến 14 mục tiêu đường đạn có tầm bắn đến 1.000 km. Mỹ tài trợ 70-80% cho chương trình này. Tham gia chương trình Arrow với công ty IAI của Israel, còn có hãng Lockheed của Mỹ. Từ tháng 2.2003, hãng Boeing trở thành nhà điều phối hoạt động thay mặt phía Mỹ. Boeing hiện sản xuất gần 50% linh kiện của tên lửa, gồm cả khối thiết bị, hệ thống động cơ và contenơ phóng.
    Các hãng Israel cũng tích cực tham gia thực hiện các chương trình phòng thủ tên lửa của Ấn Độ, nước đang phát triển hệ thống PAD-1 sử dụng tên lửa chống tên lửa Prithvi. Tên lửa này được thử nghiệm trong mấy năm nay. Duy nhất trong các chương trình tên lửa phòng không của Ấn Độ đã hoàn thành là hệ thống tên lửa phòng không tầm trung Akash mà người ta phát triển từ năm 1983 theo đơn đặt hàng của Không quân Ấn Độ. Một trong những xu hướng nổi bật trong lĩnh vực hiện đại hóa các hệ thống tên lửa phòng không mà hàng chục nước quan tâm là việc thay thế hệ thống Improved Hawk của Mỹ.
    Ngoài hệ thống МЕАDS nêu trên, trong các phương án thay thế khác, người ta hay nhắc đến các hệ thống sử dụng tên lửa không-đối-không AIM-120 (AMRAAM). Hệ thống đầu tiên trong số đó vào giữa thập kỷ 1990 là hệ thống NАSАМS của Nauy. Tuy vậy, chỉ vài năm trước thì việc nghiên cứu ráo riết hơn nhằm ứng dụng AMRAAM cho các hệ thống tên lửa phòng không khác nhau mới được bắt đầu (HAWK-AMRAAM, CLAWS, SL-АМRААМ).
    Đồng thời, việc nghiên cứu-thiết kế nhằm cải tiến tên lửa này, kể cả làm cho nó có khả năng phóng từ nhiều loại bệ phóng cũng đang được tiến hành. Ngày 25/3/2009, trong khuôn khổ chương trình chế tạo bệ phóng tiêu chuẩn, đã tiến hành phóng thành công 2 tên lửa АМRААМ từ bệ phóng của hệ thống rocket phóng loạt HIMARS.
    Người ta cũng đang nghiên cứu hiện đại hóa triệt để АМRААМ để tăng tầm bắn cho nó khi phóng từ mặt đất lên đến 40 km, tương đương tên lửa МIМ-23В của hệ thống Improved Hawk. Đặc điểm của tên lửa có ký hiệu SL-АМRААМ ER này là sử dụng động cơ của tên lửa phòng không hạm tàu ЕSSМ (RIM-162), phần chiến đấu mạnh hơn, cũng như đầu tự dẫn radar chủ động có khả năng phối hợp hoạt động với các loại radar và hệ thống điều khiển lệnh khác nhau.
    v_IDMC
    Hệ thống tên lửa Aegis.
    Giai đoạn đầu của chương trình này kết thúc ngày 29/5/2008 bằng việc phóng thử mẫu chế thử đầu tiên của tên lửa tại trường thử Andoja (Nauy) do Raytheon và các hãng Nauy là Kongsberg và Nammo tự tiến hành. Theo các chuyên gia nước ngoài, trong tương lai, các nghiên cứu này có thể cho phép chế tạo một tên lửa phòng không có điều khiển tầm trung mới cho hệ thống phòng không mặt đất (có khả năng tương thích cả với hệ thống Patriot) và một tên lửa phòng không có điều khiển hạm tàu tương thích với hệ thống Aegis.
    Nếu chương trình SL-АМRААМ ER thành công, nó có thể thu hút sự quan tâm lớn của các hãng đang phát triển hệ thống МЕАDS vì một trong các vấn đề khó khăn với họ là giá thành cao của tên lửa РАС-3. Để giải quyết vấn đề, các hãng châu Âu đã đề xuất sử dụng các tên lửa khác cho МЕАDS, ví dụ như tên lửa hàng không IRIS-Т của hãng Diehl BGT Defence (Đức).
    Hiện nay, người ta đang phát triển 2 biến thể của tên lửa này làm tên lửa phòng không có điều khiển phóng thẳng đứng là IRIS-T-SL có tầm bắn đến 30 km dành cho hệ thống МЕАDS và IRIS-T-SLS với tầm bắn hơn 10 km được đề xuất sử dụng cho các hệ thống tên lửa phòng không tầm ngắn. Tập đoàn MBDA của châu Âu và các công ty Rafael và IAI của Israel cũng tích cực xúc tiến các phương án sử dụng tên lửa hàng không làm tên lửa phòng không như MICA (MBDA) hệ thống tên lửa phòng không Spyder-SR với các tên lửa Python-5 và Derby (Rafael, IAI).
    Tổ chức Phòng thủ tên lửa đường đạn BMDO (Mỹ) đang nghiên cứu vấn đề sử dụng các tên lửa triển khai trên mặt đất ТНААD và РАС-3 (ADVCAP-3) để lắp cho các máy bay F-15 để đánh chặn tên lửa đường đạn chiến thuật đang ở giai đoạn bay tích cực. Khái niệm tương tự đang được nghiên cứu để sử dụng để phóng tên lửa chống tên lửa KEI từ máy bay ném bom В-52Н.

    Không có nhận xét nào:

    Đăng nhận xét